Spikdi
B10:49
B10:49
I sit at my desk with a blank page.
Tôi ngồi ở bàn với một trang giấy trắng.
My hands feel heavy like stones.
Tay tôi nặng như đá.
Last time, the numbers did not work.
Lần trước, những con số không chạy.
That memory sits in my chest.
Ký ức đó nằm trong ngực tôi.
But the night is long and kind.
Nhưng đêm dài và tử tế.
I can start with one small step.
Tôi có thể bắt đầu với một bước nhỏ.
One cup of tea gives me warmth.
Một tách trà mang lại hơi ấm.
I write one sentence, then another.
Tôi viết một câu, rồi câu khác.
The page starts to fill with light.
Trang giấy bắt đầu đầy ánh sáng.
Fear is a visitor, not a king.
Sợ hãi là khách, không phải vua.
I am not the same as before.
Tôi không giống như trước.
Tomorrow will hold a new chance.
Ngày mai sẽ có cơ hội mới.
The small fear before trying again (Reflection)
by @hailearns