B10:39
The train hums behind me, ready to leave.
Chuyến tàu gầm phía sau, sẵn sàng rời đi.
I watch her walk toward the gates.
Tôi nhìn cô ấy bước về phía cổng.
We said everything important in two minutes.
Chúng tôi nói hết điều quan trọng trong hai phút.
Now there is only the space between us.
Giờ chỉ còn khoảng cách giữa hai ta.
Her coat is bright in the dim station light.
Áo khoác của cô ấy sáng trong ánh đèn mờ của nhà ga.
She turns once, lifts her hand, then goes.
Cô ấy quay lại một lần, giơ tay, rồi đi.
That wave is a small door closing.
Cái vẫy tay đó là một cánh cửa nhỏ đóng lại.
I feel the weight of things left unsaid.
Tôi cảm thấy nặng nề những điều chưa nói.
But some words only live in a goodbye.
Nhưng vài lời chỉ sống trong lời tạm biệt.
I let her go, and I let that be okay.
Tôi để cô ấy đi, và tôi chấp nhận điều đó.
The platform empties, and my chest loosens.
Sân ga trống dần, và lồng ngực tôi nhẹ đi.
The Last Wave
by @ngoc_25