A2–B10:53
The streetlights appear, one by one.
Đèn đường lần lượt hiện lên.
My shoulders relax a little now.
Vai tôi giờ thả lỏng hơn chút.
The day's weight slowly lifts.
Gánh nặng trong ngày dần vơi.
I know every turn here.
Tôi biết rõ từng khúc quanh.
This path holds many memories.
Con đường này chứa nhiều ký ức.
A soft ache rests in my chest.
Một nỗi buồn nhẹ nằm trong ngực.
It is not a sad feeling, truly.
Thật ra, đó không phải nỗi buồn.
More like a deep, fading echo.
Giống như một tiếng vọng xa xăm.
Soon, the front door will open.
Chẳng mấy chốc, cửa nhà sẽ mở.
I will step into my own space.
Tôi sẽ bước vào không gian riêng.
This journey offers a small solace.
Hành trình này mang lại sự an ủi.
A soft end to the long day.
Một kết thúc êm đềm cho ngày dài.
Tracing the Known Path
by @ngoc_25