Spikdi
A2–B10:40
A2–B10:40
I wrote a letter to a patient I lost.
Tôi đã viết một lá thư cho một bệnh nhân tôi mất.
I never gave it to her family.
Tôi chưa bao giờ đưa nó cho gia đình cô ấy.
It sits in my drawer at home.
Nó nằm trong ngăn kéo ở nhà tôi.
I wrote about her smile and her fear.
Tôi viết về nụ cười và nỗi sợ của cô ấy.
I wrote about my own helpless feeling.
Tôi viết về cảm giác bất lực của chính mình.
Writing it helped me let go a little.
Viết nó giúp tôi buông bỏ một chút.
Some words are just for us.
Một vài lời chỉ dành cho chúng ta.
They don't need to be read by anyone.
Chúng không cần ai đọc.
The letter stays in the dark drawer.
Lá thư ở lại trong ngăn kéo tối.
But I know it is there.
Nhưng tôi biết nó ở đó.
And that is enough.
Và thế là đủ.
Maybe tomorrow I will throw it away.
Có thể ngày mai tôi sẽ vứt nó đi.
YẾ
The letter I wrote but never sent
by @yentalks