Spikdi
A20:38
A20:38
Tonight, I finally put on my running shoes.
Tối nay, cuối cùng tôi cũng mang giày chạy vào.
They sat in my closet for three months.
Chúng nằm trong tủ suốt ba tháng.
My legs felt heavy at first.
Chân tôi nặng trĩu lúc đầu.
My lungs burned after five minutes.
Phổi tôi rát sau năm phút.
I wanted to stop and walk home.
Tôi muốn dừng lại và đi bộ về nhà.
But my brain said: just a little more.
Nhưng não tôi nói: chỉ một chút nữa thôi.
So I kept going, one step at a time.
Thế là tôi tiếp tục, từng bước một.
After ten minutes, something changed.
Sau mười phút, có gì đó thay đổi.
My legs found a rhythm on the road.
Chân tôi tìm thấy nhịp điệu trên đường.
My breathing became easier, almost automatic.
Hơi thở tôi trở nên dễ dàng, gần như tự động.
The cold air felt fresh on my face.
Không khí lạnh thật tươi mát trên mặt tôi.
I smiled for no reason.
Tôi cười vô cớ.
Taking the first step back
by @khanh_18