Spikdi
A2–B10:40
A2–B10:40
I saw her at the café.
Tôi thấy cô ấy ở quán cà phê.
Ten years since we last talked.
Mười năm kể từ lần cuối chúng tôi nói chuyện.
She looked almost the same.
Trông cô ấy gần như không đổi.
But her eyes held new stories.
Nhưng ánh mắt cô ấy chứa những câu chuyện mới.
We ordered coffee and sat down.
Chúng tôi gọi cà phê và ngồi xuống.
The first words felt heavy.
Những lời đầu tiên có vẻ nặng nề.
Then laughter broke the ice.
Rồi tiếng cười phá tan sự ngại ngùng.
We talked about our jobs.
Chúng tôi nói về công việc của mình.
And the roads we each took.
Và những con đường mỗi người đã đi.
Time had not torn us apart.
Thời gian không làm chúng tôi xa cách.
It just added more to share.
Nó chỉ thêm nhiều điều để chia sẻ.
I felt grateful for that hour.
Tôi thấy biết ơn vì giờ phút đó.
ĐỨ
Meeting an old friend after many years
by @ducdaily