Spikdi
B10:37
B10:37
I wrote a letter tonight that I'll never send.
Tối nay tôi viết một lá thư nhưng sẽ không bao giờ gửi.
It was for my boss, from last year's project.
Nó dành cho sếp của tôi, từ dự án năm ngoái.
I told him about all the late nights.
Tôi kể cho anh ấy về những đêm khuya.
I wrote about the times I felt unseen.
Tôi viết về những lúc tôi cảm thấy bị bỏ qua.
The anger came out on paper, raw and warm.
Sự giận dữ trào ra trên giấy, thô ráp và ấm nóng.
Then I read it back, and my shoulders dropped.
Rồi tôi đọc lại, và vai tôi thả lỏng.
The words were just for me, no one else.
Những lời đó chỉ dành cho tôi, không ai khác.
I folded it and put it in a drawer.
Tôi gấp lại và cất vào ngăn kéo.
It holds my unspoken thoughts, safe and still.
Nó giữ những suy nghĩ chưa nói của tôi, an toàn và lặng lẽ.
Tomorrow I'll start fresh, without that weight.
Ngày mai tôi sẽ bắt đầu mới, không còn gánh nặng đó.
But tonight, this letter is my release.
Nhưng tối nay, lá thư này là sự giải thoát của tôi.
Some words are meant only for ourselves.
Có những lời chỉ dành riêng cho bản thân ta.
Late Night Letter
by @nam_learns