Spikdi
B10:52
B10:52
My shoes felt foreign tonight, like old friends I forgot.
Đôi giày tối nay lạ lẫm, như những người bạn cũ mà mình quên mất.
The pavement was wet from a recent rain.
Mặt đường còn ướt vì cơn mưa vừa qua.
My legs felt heavy, like they carried extra weight.
Đôi chân nặng trĩu, như đang mang thêm gánh nặng.
I started slow, almost a walk, not a run.
Mình bắt đầu chậm rãi, gần như đi bộ, không phải chạy.
Each step reminded me of weeks I lost.
Mỗi bước chân nhắc mình về những tuần đã trôi qua.
I thought about my reports at work, all unfinished.
Mình nghĩ về những bản báo cáo ở công ty, còn dang dở.
Negotiating with myself felt harder than with clients.
Thương lượng với chính mình còn khó hơn với khách hàng.
But the air was cool, and my heart beat steady.
Nhưng không khí mát mẻ, và tim mình đập đều.
I saw the streetlights, each one a small goal.
Mình thấy những ngọn đèn đường, mỗi cái là một mục tiêu nhỏ.
Reaching the corner felt like closing a deal.
Đến góc phố cảm giác như chốt được một hợp đồng.
I didn't go far, but I showed up tonight.
Mình không chạy xa, nhưng tối nay mình đã xuất hiện.
That alone is a report I can sign.
Chỉ vậy thôi cũng là một bản báo cáo mình có thể ký.
Lacing Up Again: A Late-Night Reflection on the First Run Back
by @hatales