Spikdi
B10:44
B10:44
I was thirteen when Mrs. Chen said I could write.
Tôi mười ba tuổi khi cô Chen nói tôi có thể viết.
She kept one of my essays after class.
Cô ấy giữ lại một bài luận của tôi sau giờ học.
I saw it on her desk the next week.
Tôi thấy nó trên bàn cô vào tuần sau.
She had written notes in the margins.
Cô ấy đã viết ghi chú ở lề.
They said things like "good observation" and "strong voice."
Chúng ghi những điều như "quan sát tốt" và "giọng văn mạnh mẽ."
I had never thought my words had a voice.
Tôi chưa bao giờ nghĩ lời mình có một giọng nói.
Now I look back and see her faith.
Giờ nhìn lại, tôi thấy niềm tin của cô.
She trusted something in me I could not see.
Cô tin vào điều gì đó trong tôi mà tôi không thấy.
That trust pushed me through hard years.
Niềm tin đó đã đẩy tôi qua những năm khó khăn.
I became an editor because of her.
Tôi trở thành biên tập viên nhờ cô ấy.
She never knew how far her words traveled.
Cô không bao giờ biết lời cô đã đi xa thế nào.
I think of her when I doubt myself.
Tôi nghĩ về cô khi tôi nghi ngờ bản thân.
LI
The teacher who saw my future
by @linhdaily