Spikdi
B10:40
B10:40
I watched the bus pull away without me.
Tôi nhìn chiếc xe buýt lăn bánh mà không có tôi.
For a second, I felt a sharp sting.
Trong một giây, tôi cảm thấy chua chát.
Then I looked at my watch and sighed.
Rồi tôi nhìn đồng hồ và thở dài.
Being late was now a fact.
Việc trễ giờ giờ là điều chắc chắn.
I could not change that.
Tôi không thể thay đổi điều đó.
So I chose to walk the whole way.
Vì vậy tôi chọn đi bộ suốt quãng đường.
Each step turned my worry into dust.
Mỗi bước chân biến lo lắng thành cát bụi.
The city slowly woke up around me.
Thành phố dần thức giấc quanh tôi.
I noticed the baker opening his shop.
Tôi thấy người thợ làm bánh mở cửa hàng.
I smelled fresh bread from the corner.
Tôi ngửi thấy mùi bánh mì thơm ở góc phố.
This walk was a gift I did not expect.
Chuyến đi bộ này là món quà bất ngờ.
Missing the bus freed me from rushing.
Lỡ xe buýt giải thoát tôi khỏi sự vội vã.
TH
When the Bus Left Me Behind
by @thao_daily