Spikdi
A20:47
A20:47
The bus door closed before I reached it.
Cửa xe buýt đóng trước khi tôi tới nơi.
I stood there, a little lost.
Tôi đứng đó, hơi bối rối.
Then I decided to walk.
Rồi tôi quyết định đi bộ.
The road stretched long and empty.
Con đường dài và vắng vẻ.
My steps made a soft rhythm.
Bước chân tôi tạo nhịp đều.
I noticed things I usually missed.
Tôi để ý những thứ thường bỏ lỡ.
A small flower pushed through the crack.
Một bông hoa nhỏ mọc qua kẽ đá.
A man smiled at me from his door.
Một người đàn ông mỉm cười từ cửa nhà.
The morning felt wider and kinder.
Buổi sáng trở nên rộng mở và dễ chịu hơn.
I did not feel rushed anymore.
Tôi không còn cảm thấy vội vã nữa.
Walking gave me time to think.
Đi bộ cho tôi thời gian để suy nghĩ.
The office was not so far after all.
Văn phòng thật ra không xa đến vậy.
LI
When the Bus Leaves Without You
by @linhdaily