B10:39
I remember sitting across from her.
Tôi nhớ ngồi đối diện với cô ấy.
We each held a warm cup of tea.
Mỗi người cầm một tách trà ấm.
She did not rush to fill the gaps.
Cô ấy không vội lấp đầy khoảng lặng.
I said things I did not plan to say.
Tôi nói những điều không hề định trước.
Her eyes stayed on mine the whole time.
Mắt cô ấy luôn nhìn thẳng vào tôi.
I felt my shoulders drop after each sentence.
Tôi thấy vai mình thả lỏng sau mỗi câu nói.
The steam from the tea made a soft cloud.
Hơi nước từ tách trà tạo thành một đám mây nhẹ.
No one checked their phone even once.
Không ai một lần nhìn vào điện thoại.
I felt like my words mattered for a bit.
Tôi cảm thấy lời mình có giá trị trong chốc lát.
That cup of tea was just an excuse.
Tách trà đó chỉ là cái cớ thôi.
The real gift was being heard fully.
Món quà thực sự là được lắng nghe trọn vẹn.
I still carry that feeling with me.
Tôi vẫn mang cảm giác đó bên mình.
That cup of tea with a listener
by @nam_learns