Spikdi
B20:40
B20:40
Yesterday, a teammate and I disagreed about how serious a bug was.
Hôm qua, tôi và một đồng nghiệp đã bất đồng về mức độ nghiêm trọng của một lỗi.
From my side, it felt like a showstopper because it blocked a key feature.
Về phía tôi, nó như một rào cản lớn vì nó chặn một tính năng quan trọng.
He saw it as a minor glitch that could wait until the next release.
Anh ấy coi nó chỉ là một lỗi nhỏ có thể đợi đến bản phát hành sau.
I asked him, 'Help me see your view – what makes it low priority for you?'
Tôi hỏi anh ấy: 'Giúp tôi hiểu góc nhìn của bạn – điều gì khiến nó ít ưu tiên với bạn?'
He explained the bug only happened in an edge case users rarely hit.
Anh ấy giải thích lỗi chỉ xảy ra trong một trường hợp hiếm người dùng gặp phải.
That helped me see his logic, even though I still felt uneasy.
Điều đó giúp tôi thấy logic của anh ấy, dù tôi vẫn cảm thấy không yên tâm.
I proposed, 'Shall we call it a middle priority – fix it this sprint if time allows?'
Tôi đề xuất: 'Hay ta coi nó là ưu tiên trung bình – sửa trong sprint này nếu còn thời gian?'
He nodded and said that sounded reasonable.
Anh ấy gật đầu và nói điều đó nghe hợp lý.
We agreed to revisit it after we handled more urgent tasks.
Chúng tôi đồng ý sẽ xem lại sau khi xử lý các việc cấp bách hơn.
That compromise let us move forward without either of us feeling ignored.
Sự thỏa hiệp đó giúp chúng tôi tiến lên mà không ai cảm thấy bị phớt lờ.
I learned that asking for someone's perspective can turn a conflict into a collaboration.
Tôi học được rằng hỏi quan điểm của người khác có thể biến xung đột thành cộng tác.
LI
When a Bug Feels Bigger to Me Than to You
by @linhdaily