B10:38
Yesterday, I found a bug in our live system.
Hôm qua, tôi phát hiện lỗi trong hệ thống trực tuyến.
I felt a tightness in my chest at first.
Lúc đầu, tôi cảm thấy hơi lo lắng.
But I took a breath and opened the team chat.
Nhưng tôi hít một hơi và mở chat nhóm.
I wrote: 'Heads up — we have an issue with the payment gateway.'
Tôi viết: 'Mọi người chú ý — chúng ta có vấn đề với cổng thanh toán.'
Then I added: 'Here is what we know so far.'
Sau đó tôi thêm: 'Đây là những gì chúng ta biết cho đến lúc này.'
I listed what worked and what didn't.
Tôi liệt kê cái gì hoạt động và cái gì không.
I said: 'I am looking into it now.'
Tôi nói: 'Tôi đang xem xét nó ngay bây giờ.'
No one panicked because I didn't panic.
Không ai hoảng loạn vì tôi không hoảng loạn.
My manager replied with a simple 'Thanks.'
Quản lý của tôi trả lời đơn giản: 'Cảm ơn.'
That felt good. It was honest and calm.
Điều đó thật dễ chịu. Nó trung thực và bình tĩnh.
Now I know: clear facts reduce fear.
Giờ tôi biết: sự thật rõ ràng làm giảm sợ hãi.
I will use this approach again.
Tôi sẽ dùng cách này lần sau.
How I told the team about a production issue without panic
by @nam_learns